Blog

  • Số phận không quyết hộ ta

    Đôi lúc mình tự hỏi, mình đến thế gian này để làm gì, và làm sao để mình có thể đảm bảo chắc rằng mình đang đi đúng với mục đích ban đầu mà số phận đã sắp đặt khi đưa mình đến đây. Và tất nhiên mỗi người đều phải sống với cái mục đích ban đầu ấy, chỉ là có người có thể sớm tìm thấy và đi đúng với mục đích đó nhưng cũng có người cứ loay hoay mãi không tìm được lối đi và đôi khi cái vòng lẩn quẩn ấy lại do chính chúng ta tự mình xây nên và rồi lại bị mắc kẹt trong đó.

    Có lần mình cho bé người quen xem chỉ tay, em ấy chỉ nhìn vào tay mình và nói về cả quá khứ hiện tại và cả tương lai. Nhưng khi nói về tương lai em ấy lại luôn kèm theo câu chị có quyền chọn điều đó hay không. Mình vẫn luôn tin vận mệnh mỗi người vẫn luôn nằm trong tay mỗi người, không phải vì những đường chỉ hằn trong lòng bàn tay mà bởi bàn tay mình luôn nắm trọn tất cả những đường chỉ đó.

    Cuộc đời mỗi chúng ta bằng một cách nào đó, vào mỗi giai đoạn cuộc đời sẽ luôn có những sự việc xảy ra, và như cách chúng ta vẫn luôn nắm chặt những lằn chỉ trong tay vậy, bản chất của sự việc đó là do chính chúng ta quyết định. Giống cách mỗi người chúng ta sẽ luôn gặp gỡ rất nhiều người, có người đến trong chốc lát rồi rời đi, có người thì ở lại rất lâu, và dù thế nào cách ta ghi nhớ mỗi người đi ngang đời mình không chỉ bằng hình ảnh hay âm thanh mà cả cảm giác mà họ để lại trong ký ức của mỗi người.

    Ngươc lại ta cũng là lữ khách trong cuộc đời của rất nhiều người, có khi ta đến ngồi cùng họ ngắm hoàng hôn, rồi khi mặt trời lặn ta lại lặng lẽ đứng lên bước tiếp cuộc đời mình mà vẫn giữ mãi cảm giác đã từng cùng một ai đó yên lặng chìm vào ánh vàng tĩnh mịch ấy. Tất nhiên, ta cũng có khi lại có một vai rất dài trong cuộc đời một người khác, cùng nhau nhìn thời gian trôi qua từng giai đoạn cuộc đời và vẫn nguyện chọn ở lại thật lâu bên cuộc đời ai đó. Lựa chọn đi hay ở, thân hay sơ, kéo dài hay rút ngắn đoạn nhân duyên ấy là quyết định của mỗi người chúng ta, thế mà đôi lúc yếu lòng vẫn thở một hơi dài ” số phận mà!”, số phận không quyết hộ ta, ta tự quyết đấy thôi!

    Mình thích cái suy nghĩ cuộc đời này luôn có những kịch bản viết sẵn được đưa đến cho ta, và trên mỗi kịch bản ấy lại chỉ có tiêu đề hay nửa đầu mà thôi, phần sau viết tiếp thế nào vậy thì tùy vào mỗi người, chính vì thế mà thế gian này mới có cái gọi là “muôn hình vạn trạng”.

    Thứ ta không thể tự quyết được chính là nội dung được viết trên kịch bản ấy, nhưng vì nó được đưa vào tay ta, như cách ta nắm những chặt những đường chỉ lớn nhỏ trong tay mặc cho những đường chỉ ấy tự mình chạy loạn thế nào, ta luôn có quyền quyết định kịch bản ấy sẽ được viết tiếp thế nào.

    Chỉ là chúc tất cả chúng ta, sẽ luôn vững lòng, đường có lúc thẳng tắp có khi gặp ghềnh, có khi trời trong có khi gió mưa bất chợt, đi qua mỗi giai đoạn sẽ tiếp thêm hành trang mỗi người thêm nhiều trải nghiệm và bớt những chấp niệm. Hạnh phúc nhé!